|
T H Ậ T Trần Kiêm Đòan
Hồn thơ từ độ bay đâu mất Sương khói ta bà nhếch nhác bay Không chia tay lấy gì hội ngộ Nên Rồng Tiên mới ghé mảnh đất nầy
Có trăm con dẫu trai hay gái Trăm nguồn tình rần rật trái tim Lửa đom đóm lập lòe khi có được Vẫn sáng hơn nguyệt quế mãi chưa tìm
Khi đau khổ, vui buồn cùng hội ngộ Ta là em; em-ta đó... Không chừng! Thì chia tay là em, ta đang trở lại Mà đoàn viên quằn quại giữa tưng bừng
Chí Lạc Long là sông, là biển Tình Âu Cơ là núi, là rừng Trong lá nhỏ có Trường Sơn xanh biếc Giọt nước nguồn hồn Nam Hải rưng rưng
Tiếng dế trủi khèn Phong Châu thức giấc Canh gà khuya dư vọng trống đồng Ta đếm mãi những canh tàn rưng rức Bốn nghìn năm còn xa xứ long đong.
Về thãm quê bốn mươi ngày trở lại Ta thấy mình du khách chính trong ta Lạc Long Quân chia nửa đời quan tái Không Âu Cơ sao vẫn thấy lệ nhòa...
Trần Kiêm Đoàn
****
Hảo huyền
Núi rừng thăm thẳm suối vờn mây "Rồng Tiên khó thể cùng chung sống" Lời cha văng vẳng, đớn đau thay
Ngơ ngác, chim rừng buồn muốn khóc Ngỡ ngàng, lau lách cũng dâng cay Ước ta là suối tuôn về biển Nối lại tình cha nghĩa mẹ dày
Ta theo chân mẹ đi lên núi Ngóng gió mặn đưa từ biển xa Đứng ở bên này bờ cổ sử Đọc chuyện đời xưa, sầu một ta
Ví mà con Mẹ đầy quyền phép Xóa tan huyền sử buổi tan bầy Bố, Mẹ, trăm con cùng xuống biển Cùng trèo lên núi ngắm trời mây
Hỡi ơi, chớp mắt đời dâu bể Mơ hoài, chỉ thấy bụi mờ bay Lời ngỏ một mình ta thầm hiểu Lau rừng sương xuống lặng buồn lay
K Thy
|